Chào mừng quý vị đến với Con Đường Phía Trước của Lương Thị Tửu.

Quý vị chưa đăng nhập hoặc chưa đăng ký làm thành viên, vì vậy chưa thể tải được các tư liệu của Thư viện về máy tính của mình.
Nếu đã đăng ký rồi, quý vị có thể đăng nhập ở ngay ô bên phải.
Gốc > Văn hóa - Văn nghệ > Những bài thơ > Thơ sưu tầm >

BỖNG DƯNG…

Bỗng dưng buồn da diết
Mà không hiểu vì đâu
Nỗi buồn cứ theo nhau
Làm cho mình muốn khóc.

Đời đã bên kia dốc
Ngoảnh nhìn lại đời mình
Có sướng khổ nhục vinh
Có buồn vui cay đắng.

Lúc bờ yên biển lặng
Khi bão tố phong ba
Trái tim vẫn mặn mà
Yêu thương từ buổi đó.

Mặt trời thì màu đỏ
Bóng đêm thì màu đen
Mong cho mình mau quen
Khoảng thời gian ở giữa.

Đã đi rồi đi nữa
Cho đến lúc kiệt cùng
Dốc lên khi trẻ trung
Vững vàng khi dốc xuống.

Đời bao nhiêu mộng tưởng
Cao đẹp và hư vô
Rồi cũng như sóng xô
Tan tành ngoài biển cả…

Nguyễn Ngọc Chiến

Nhắn tin cho tác giả
Lương Thị Tửu @ 19:26 24/11/2012
Số lượt xem: 437
Số lượt thích: 0 người
 
Gửi ý kiến