Chào mừng quý vị đến với Con Đường Phía Trước của Lương Thị Tửu.

Quý vị chưa đăng nhập hoặc chưa đăng ký làm thành viên, vì vậy chưa thể tải được các tư liệu của Thư viện về máy tính của mình.
Nếu đã đăng ký rồi, quý vị có thể đăng nhập ở ngay ô bên phải.
Gốc > Văn hóa - Văn nghệ > Những bài thơ > Thơ sưu tầm >

Món quà xuân

                                  

        Tối hôm đó má đi làm về trễ. Những ngày cuối năm công

việc dường như bộn bề hơn. Nhìn má uể oải lắm. Thương má quá

mà không biết phải làm gì. Vì tôi là đứa không khéo trong việc thể

hiện tình cảm của mình. Chưa bao giờ tôi nói được một lời ngọt ngào như

 "con yêu má" hay chỉ đơn giản là "má mệt lắm không",

chưa bao giờ tôi làm được điều đó dù rằng tôi là con gái.

     Chờ má tắm xong tôi lấy hết can đảm cầm cái hộp đưa

cho má và lí nhí: con tặng má này.

     - Chà, hôm nay có cái gì mà "chị hai" trịnh trọng thế ... Trời, tiền ở đâu

 con có nhiều vậy? (Năm triệu đồng, một số tiền không lớn đối với nhiều

người nhưng đối với gia đình tôi trong hoàn cảnh đó quả là lớn lắm).

     - Dạ, là tiền thưởng tết của cơ quan.

     - Đưa hết cho má rồi lấy gì con tiêu.

     - Con còn mà má, má giữ lấy số tiền này về quê nha má.

     Má tôi im lặng.

     May quá, có điện thoại, tôi chạy ra sân nói chuyện với nhỏ bạn

 chứ không thì tôi đã lóng ngóng không biết phải nói gì thêm với má.

Tôi đi vòng quanh con hẻm và miên man nghĩ.

     Tôi vẫn nhớ buổi chiều năm ấy, một buổi chiều tháng chín thật buồn,

má rời quê đi Sài Gòn chỉ với hai trăm ngàn. Vậy mà đã mười năm,

mười năm bám đất Sài Gòn, bôn ba với bao nghề kiếm sống và

nuôi ba đứa con ăn học. Lúc má vào đây, chị em tôi còn học ở quê.

Mọi người kể lại rằng: "chỉ thấy chị đi làm về rồi ngủ, đến

hôm sau lại thức dậy đi làm". Má bảo hồi ấy làm gì có đồng nào,

chỗ làm "giam lương" đến hai tháng, tiền nhà phải xin

chủ nhà cho nợ hai tháng, khi nào lãnh lương thì gởi,

 không đi chợ, kể cả điện cũng không thắp nốt. Làm về thì ngủ,

canh đúng giờ lại dậy đi làm,

 lên chỗ làm ăn luôn là vừa, đỡ tốn.

     Hai năm sau đó, cả gia đình tôi đoàn tụ ở đất Sài thành nhưng

 khó khăn lại chồng chất, nào là tiền học phí cho các em tôi,

tiền nhà, tiền điện, tiền nước, tiền chợ và cả tiền rác nữa,

 tất cả đều đặt lên vai má. Hồi năm hai đại học,

 có lần tôi đã định nghỉ học đi làm kiếm tiền phụ giúp gia

 đình nhưng ngẫm lại suy nghĩ đó thật ngốc nghếch.

 Cuối cùng tôi đã quyết định theo đuổi ước mơ của mình và

 tranh thủ làm thêm để phụ giúp má.

    Bốn năm đại học rồi cũng qua, tôi ra trường và có việc làm ổn định.

Dù đồng lương không nhiều nhưng tôi cũng đã giúp má được phần nào.

 Năm đầu tiên đi làm tôi gặp biết bao khó khăn,

 thấm thía biết bao điều, khi ấy tôi càng hiểu và thương má nhiều hơn.

Có lẽ có những tủi nhục mà tôi chưa hề biết và chia sẽ với má.

 Có những đêm nằm nghe má khóc, má trăn trở,

 tôi chỉ biết khó chịu mà không biết mình phải làm gì.

Nhiều khi tôi thấy thật bế tắt và chỉ biết khóc.

     Nhưng dần tôi cũng đã lớn, trưởng thành và cứng cáp hơn.

 Tôi ít khóc nhưng cũng không cười nhiều,

 khuôn mặt tôi ít khi bộc lộ cảm xúc vui buồn, tôi cũng bắt đầu

 "cày" như má, nhưng không cho má biết,

vì biết thể nào má cũng không đồng ý.

     Má!

     Mùa xuân con gái má năm tuổi, là cô bé xinh xinh trong chiếc

 đầm đỏ với hai bím tóc dễ thương, chưa biết má buồn vì năm nay

 tết đói. Mùa xuân con gái lớn hơn một tí, con gái vui vì tết không

 phải học bài và được dung dăng dung dẻ đi chơi khắp nơi.

 Mùa xuân con gái má biết mơ mộng, thích du xuân đây đó cùng bạn bè,

 biết thẹn thùng khi ai đó nhìn mình thật lạ. Mùa xuân má đi xa,

con gái thay má chăm cho hai đứa em và khóc một mình trong đêm giao thừa.

Mùa xuân đầu tiên ở Sài Gòn con gái lại trốn biệt trên ký túc xá không

về nhà vì giấu má đi làm thêm ba ngày tết.

     Mùa xuân nay con gái má vui không cầm được nước

mắt vì má trở về quê sau mười năm xa cách.

Mùa xuân con gái tròn hai mươi lăm tuổi, bằng cái tuổi má sinh con ra đời. ST


Nhắn tin cho tác giả
Lương Thị Tửu @ 19:37 16/02/2010
Số lượt xem: 458
Số lượt thích: 0 người
 
Gửi ý kiến